Đúng vậy, phòng thủ ba mươi sáu chiêu, làm sao hắn không muốn phản kích cơ chứ. Từ trước tới giờ tính cách của Lục Nguyên đều là to gan lớn mật, cho nên hắn ngang nhiên phản kích.
Đây là một kiếm cực cô, cực độc, cực hàn, cực lãnh, cực tuyệt, cực diệt.
Đây là một kiếm cực tốc, cực ám, cực khủng, cực trí, cực vô, cực tử.
Dưới một kiếm này, không có đường tránh.
Hoang Ưng văn minh Phó chủ cũng phát hiện một kiếm này không có đường tránh, đây là một kiếm thế nào!
Hoang Ưng văn minh Phó chủ đột ngột trúng chiêu, một kiếm này trực tiếp chém lên bên trái khuôn mặt hắn.
Thành công rồi!
Lục Nguyên cũng biết giờ phút này hắn đã thành công.
Lúc này hắn đem tất cả pháp lực quán chú vào một kiếm, mười thành pháp lực, không đúng, còn cao hơn vậy nữa, mười một thành pháp lực, mười hai thành pháp lực, tất cả đều bạo phát ra! Bạo cho ta! Lục Nguyên quát dài một tiếng, toàn bộ pháp lực bạo phát, chỉ trong nháy mắt đã đánh lên mặt Hoang Ưng văn minh Phó chủ.
Tất cả pháp lực kích phá!
Lục Nguyên cảm giác chỗ mình đánh trúng cứng rắn đến cực điểm, nhưng tất cả pháp lực mình bạo phát vẫn phá được một tầng da, chỉ có điều sau đó lại không đánh trúng huyết nhục bên trong.
Đánh bị thương rồi!
Đánh bị thương rồi!
Lục Nguyên đánh thương Hoang Ưng văn minh Phó chủ!
Cái này!
Vốn thành tích cao nhất của việc giao thủ giữa cao thủ Văn Minh cảnh và dưới Văn Minh cảnh là Cổ Thủy thua sau ba mươi ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396209/chuong-1022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.