Những người khác đúng là không thể làm gì được pháp thuật đồng mệnh tỏa của Hoang Chi Tử, nhưng Lục Nguyên có Sư Phi Tiên văn minh chi thể, nhờ vào cảm ứng văn minh chi thể với nhau nên trong vô tận biển rộng mênh mông tìm ra một hòn đá, tìm thấy Loan Loan, dập tắt hy vọng cuối cùng của Hoang Chi Tử.
Lục Nguyên nhìn Hoang Chi Tử, nói:
- Bây giờ thì đã đến giờ chết của ngươi, Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử, từ đây xóa tên.
Lục Nguyên rống to, kiếm quang như tia chớp đâm thẳng hướng Hoang Chi Tử.
Tuyệt đối không cho Hoang Chi Tử có con đường sống.
Bây giờ Hoang Chi Tử đã cùng đường mạt lộ.
Không cam tâm, ta đường đường là Hoang Chi Tử, kỷ nguyên chi tử, sao có thể chết trong tay tiểu nhân vật ti tiện như Lục Nguyên chứ.
Hoang Chi Tử quát một tiếng, mang theo vô tận không cam lòng.
Nhưng kiếm không để ý gã có cam lòng hay là không.
Kiếm đâm thẳng hướng trái tim của Hoang Chi Tử.
Kiếm quang ngay chính giữa trái tim!
Hoang Chi Tử sắp chết rồi ư?
Chính trong chớp mắt này, có luồng sáng toát ra từ người Hoang Chi Tử, luồng sáng hoang nhàn nhạt trong suốt, ánh sáng hoang đạo bao bọc gã bên trong. Kiếm quang của Lục Nguyên bị bắn ngược trử lại, hắn giật mình chớp mắt rút kiếm đâm tiếp.
Nhưng rút kiếm đâm tiếp mà ánh sáng không chút sứt mẻ.
- Hồng hoang chiến giáp thuật!
Mặc Sĩ Tịch Mịch khẽ kêu, đây không phải pháp thuật bình thường mà là hồng hoang chiến giáp thuật, năm đó thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396206/chuong-1019.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.