Gã càng nghiên cứu càng phát hiện chỗ không tầm tường của bản 'Bách Bại Chân Kinh', văn minh cảnh như gã còn thấy như vậy nên không tin một nửa bước văn minh cảnh có thể sáng tạo ra chân kinh đẳng cấp cỡ đó.
Gã đoán trúng rồi, bản 'Bách Bại Chân Kinh' không phải do sơ tổ Kiếm Môn sáng tạo ra, là kỷ nguyên trước để lại, tiếp theo đến tay sơ tổ Kiếm Môn chỉ có tàn khuyết. Sơ tổ Kiếm Môn mới hoàn thiện một phần thôi, lại sợ tin tức truyền ra ngoài nên nói là mình tự sáng tạo, nếu nói là do kỷ nguyên trước để lại thì rất nhiều người sẽ muốn cướp lấy nó.
Pháp Nhất Đế Tử nghiên cứu một lát, nói:
- Bản 'Bách Bại Chân Kinh' này mỗi một bại được đến một loại khí vận quái lạ của kiếm cổ kỷ nguyên, ch onene người kiếm đạo có thể sự dụng, đáng tiếc là đối với ngươi rất có ích nhưng trong thiên địa cực kỳ hiếm ngươi sử dụng được nó.
Gã nói đáng tiếc nhưng Lục Nguyên không cảm thấy gì cả, dù sao hắn có thể dùng là được.
Pháp Nhất Đế Tử nói:
- Bản 'Bách Bại Chân Kinh' này yêu cầu quá cao, một trăm bại, tiếc rằng ta không thể giảm bớt yêu cầu một trăm bại, đó là cực hạn rồi. Tuy nhiên, phụ thân chủ pháp cổ văn minh của ta có thể lại giảm bớt chút chút đấy.
Pháp Nhất Đế Tử mang Lục Nguyên đi tới pháp giới ba mươi ba thiên ngoại.
Người thế giới cảnh ngụ ở vẫn là cung điện, người văn minh cảnh thì không ở cung điện mà là thiên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396180/chuong-993.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.