Lục Nguyên bình tĩnh nhìn Giản Vân Sầu, hắn phát hiện trong chớp mắt gã hơi biến sắc. Cáo già này chưa từng biến sắc mặt giờ thì đổi rồi. Lục Nguyên lại nhìn hướng Hoang Nguyên Đế Tử, Võ Động Đế Tử, Túc Nguyệt Phật, Kiếm Chi Tử, phát hiện sắc mặt bốn người đều là không thể tin được.
Thật là sướng nha! Thắng mười chín vạn thiên cấp linh thạch dĩ nhiên là sướng lâng lâng lên chín tầng mây rồi.
Xem đám người vốn tưởng thắng chắc kết quả cuối cùng thua làm ra vẻ mặt thật là khiến mát lòng mát dạ.
Lục Nguyên mỉm cười nói:
- Xem ra lần này vận khí của ta không sai, đa tạđa tạ.
Hắn một hơi lấy hết mười chín vạn thiên cấp linh thạch trên bàn, trong đó có Pháp Bạo Đế Tử thiếu một vạn không bày ra.
Lục Nguyên cười tủm tỉm nói:
- Nhớ kỹ, một vạn thiên cấp linh thạch này ngươi có thể không trả nhưng thiếu ta một nhân tình.
Pháp Bạo Đế Tử coi như là đại cửu ca của mình, giờđể hắn thiếu mình một nhân tình, đợi sau này lúc cần thu lấy lại. Mặt ngoài Lục Nguyên vô cùng bình tĩnh mà trong bụng thì sướng rơn.
Một hơi trám mười tám vạn thiên cấp linh thạch lận nha! Ban đầu mình có tổng cộng năm trăm thiên cấp linh thạch mà thôi.
Năm trăm và mười tám vạn! Cái này khác biệt quá lớn.
Bây giờ Lục Nguyên vô cùng sung sướng!
Trong đời hắn chưa từng kiếm lời như vậy, Lục Nguyên phát hiện trước kia mình đấu với người cuối cùng thu hoạch chiến lợi phẩm đều yếu ớt vô cùng. Lúc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396149/chuong-962.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.