Kiếm nhẹ nhàng ngân.
Đúng rồi, Dưỡng Ngô tiên kiếm đang kêu.
Đây là lần đầu tiên Dưỡng Ngô tiên kiếm bị triệt để chém ra lỗ hổng to.
Dưỡng Ngô tiên kiếm rất không cam lòng.
Lục Nguyên nhẹ vuốt Dưỡng Ngô tiên kiếm, miệng vết thương quá lớn, suýt nữa chém Dưỡng Ngô tiên kiếm thành hai nửa.
- Dưỡng ngô dưỡng ngô, ta biết ngươi giận, thật ra lúc này ta cũng tức lắm. Mối thù này ta sẽ trả, cho ta năm năm, trong vòng năm năm, ta nhất định sẽ báo thù,
Năm đó ước chiến với Kiếm Chi Tử là tám năm, bây giờ Lục Nguyên cho mình kỳ hạn. Năm năm, trong vòng năm năm nhất định sẽ báo lại ngày hôm nay mối thù phá kiếm, trọng thương nguy ngập.
- Lần này kiếm gãy người chết.
Đôi mắt Lục Nguyên bắn ra ánh mắt phấn đấu cực kỳ mãnh liệt:
- Kiếm sẽ vì gãy mà tu sửa lại càng mạnh. Người chết rồi tu hành càng cường. Ta sẽ không thua!
- Đây sẽ là lần thất bại nặn nề cuối cùng trong đời ta, sau này ta tuyệt đối không muốn nếm mùi cay đắng như vậy nữa.
Lục Nguyên thầm nói với mình.
Đúng vậy, lần này thua quá thảm, không bao giờ muốn như vậy nữa!
Nối thống khổ thất bại nếm một lần là đủ rồi, không muốn nhấm nháp lần thứ hai.
Trong chiến đấu, người người áo đen đột nhiên lộ mặt chiếm hết ưu thế.
Hoang Chi Tử quát dài:
- Tố lắm, mặc kệ ngươi là ai trong Năm Mươi Thiên Bảng, lần sau gặp lại là ngày chết của ngươi!
Hoang Chi Tử biết bây giờ thực lực của mình kém
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396144/chuong-957.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.