Chiến Thú lão tổ lần thứ hai phát động năng lực biến cảnh vật, lần này định biến Lục Nguyên thành một con heo, hơn nữa lão không định đốt đàn nấu hạc mà biến hắn thành heo rồi cắt cổ hắn luôn.
Tuy nhiên lão dùng năng lực biến cảnh vật mà không nổi lên tác dụng gì cả.
Lục Nguyên dùng kiếm khắc hoang hấp thu pháp lực hồng hoang của Chiến Thú lão tổ, khiến năng lực biến cảnh vật không thành công.
- Chiến Thú lão tổ, ngươi chỉ có chút kỹ xảo này? Ta ở đây, kiếm tại đây, chịu chết đi!
- Ha ha ha ha, muốn bổn lão tổ đi chịu chết? Thật buồn cười, ngươi may mắn phá năng lực biến cảnh vật mà thôi, thế mà không biết trời cao đất dày, hôm nay phải cho ngươi thấy sự lợi hại của bổn lão tổ!
Chiến Thú lão tổ quát dài, bây giờ lão tay nắm đại cục, nhẹ nhàng thắng đối thủ khác trên Địa Long Tinh.
- Vậy sao?
Lục Nguyên nhún vai, Dưỡng Ngô tiên kiếm đã ra khỏi vỏ, mang theo kiếm quang xanh mông lung. Kiếm quang xanh mông lung như mưa xuân. Lần này hắn không dùng kiếm khắc hoang, nhưng chia ra một phần hơi thở kiếm khắc hoang vào Dưỡng Ngô tiên kiếm. Từ khi kiếm khắc hoang thành hình thì xuất hiện năng lực ngụy trang. Năng lực ngụy trang đem hơi thở kiếm khắc hoang phủ vào binh khí khác.
Lục Nguyên một kiếm đánh ra, tinh diệu tuyệt luân.
Một kiếm đâm hướng Chiến Thú lão tổ, lão cảm thấy toàn thân mấy ngàn chỗ bị đâm, chính là tuyệt kỹ kiếm chiêu Yến Hồi Thiểm mà Lục Nguyên học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396077/chuong-890.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.