Trong tiếng kêu la nhốn nháo, quân sư của giản chi văn minh, Giản Vân Sầu kính một chén với Hoang Thánh Đế Tử. Tuy Giản Vân Sầu là người văn minh bình thường nhưng danh hiệu quỷ khóc thần sầu rất nổi tiếng, là nhân vật khó gặm tại trung ương thiên triều. Hoang Thánh Đế Tử tâm tình sung sướng đáp lại Giản Vân Sầu một ly rượu.
Hai người nhìn nhau cười, uống cạn chén rượu.
Lục Nguyên khiến người nhức đầu tiềm lực vô cùng đi tìm chết, thật là việc tốt đẹp.
Đương nhiên nếu Lục Nguyên chọn hai con đường trước thì giản chi văn minh và thái cổ văn minh cũng rất hoan nghênh. Một khi Lục Nguyên chọn hai con đường trước, đánh mất tinh thần thà là ngọc nát chứ không làm ngói lành, phế bỏ tinh khí thần của người dùng kiếm thì hắn sẽ không trưởng thành được.
Kiếm Chi Tử có thể được đặc biệt cho phép không thêm bất cứ hiệp ước không bình đẳng nào liền được cho hoang ấn ký, Lục Nguyên thì không được ưu đãi như vậy.
Bởi vì Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên có chênh lệch rất lớn.
Kiếm Chi Tử khí vận vô địch, về mặt khí vận vượt qua Lục Nguyên nhiều.
Nhưng bên trong tinh thần kiếm giả thì không bằng Lục Nguyên, hắn có chút giống kỷ nguyên trước cổ kiếm giả.
Giản chi văn minh và thái cổ văn minh ghét cái loại cổ kiếm giả thà chết không cong này, vậy nên Lục Nguyên chọn con đường thứ ba thì đúng là tuyệt.
Nhưng những điều này có liên quan gì đến Lục Nguyên ngồi trên Kiếm Vong Bia?
Gió lớn thật!
Lục Nguyên biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396057/chuong-870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.