Lục Nguyên giết mấy thái thượng trưởng lão cũng đủ tài nguyên để trả cho Kiếm Chi Tử, nhưng hiện tại kiên quyết không trả, lợn chết không sợ nước nóng xem hắn còn có thể làm gì.
Nhìn sắc mặt khẽ biến của Kiếm Chi Tử, Lục Nguyên cười cười nói:
- Kiếm Chi Tử không bằng như vậy đi, ta trả ngươi theo từng giai đoạn, cũng nhanh lắm không cần lâu đâu, khoảng một nghìn năm là trả xong, ngươi thấy thế nào?
Sắc mặt của Kiếm Chi Tử trở nên tái nhợt.
Nhìn sắc mặt vui sướng của Kiếm Chi Tử Lục Nguyên rất vui, Kiếm Chi Tử ở là Kiếm Chi Tử ngươi gần đây cao cao tại thượng cao quý vô cùng, nhưng hiện tại chịu bao nhiêu thiệt thòi thật là sảng khoái.
- Cái gì?
Mang danh quỷ khốc thần sầu đệ nhất quân sư Giản Vân Sầu từ trước tời giờ đều vô cùng bình tĩnh, lúc này y đang định hạ quân cờ, nghe tin tức này xong thì quân cờ trắng trong tay liền đặt sai vị trí.
Điều này khiến cho đối thủ của Giản Vân Sầu quái lạ, y cùng với Giản Vân Sầu đánh cờ đã lâu chưa từng nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc như vậy của Giản Vân Sầu bao giờ, Lục Nguyên này thật khiến cho người ta bất ngờ.
- Lục Nguyên một chiêu giết Đỗ Vân, một chiêu Giết Lăng Thù, năm chiêu giết Hư Hành Phong, hai chiêu giết Hiên Viên Cường, ngăn được Kiếm Phong Trung Tổ phá hủy Phong TInh Trân.
Giản Vân Sầu nhắc lại một hồi:
- Hắn dùng lực lượng một mình mà ngăn được Kiếm Phong Trung Tổ mang mười hai trưởng lão vây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396054/chuong-867.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.