Lục Nguyên nhìn sang lại nhìn thấy ở phía dưới phù điêu có ghi rõ đó là những người nào, từng cống hiến bao nhiêu với Kiếm Môn, trong lòng Lục Nguyên không khỏi có cảm giác kính ngưỡng vô cùng.
- Đây là kiếm phù điêu.
Kiếm Diệt lão tổ nói;
- Tuy nhiên chỉ là nửa phía trước mà thôi.
- Ngoài ra còn có kiếm phù điêu nửa sau.
Kiếm Diệt lão tổ mang theo Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên đi về phía đằng sau, ở đằng sau xuất hiện một pho tượng hình tuyết kiếm khổng lồ, tản ra khí tức như quái thú vậy.
Kiếm Diệt lão tổ nói:
- Đây là kiếm cốt, chính là một kiếm phù thần thú ở Kỷ Nguyên trước, kiếm phù thần thú ở Kỷ Nguyên trước đã bị tuyệt chủng, tuy nhiên một vị tiền bối của chúng ta ngẫu nhiên lấy được kiếm cốt của nó, ngồi ở dưới kiếm cốt có thể cảm nhận được kiếm ý, mà có thể cảm nhận được bao nhiêu là do các ngươi.
Kiếm Diệt lão tổ cũng cảm khái, kỳ thực y năm đó tới trước Kiếm Phù Điêu Kiếm Cốt này còn khá to lớn, tuy nhiên thời gian trôi qua Kiếm Cốt ngày càng nhỏ đi, xem ra khó có thể dùng được nhiều lần nữa, Kiếm Môn ở Kỷ Nguyên này còn có thể chống đỡ bao lâu đây? Mình còn có khả năng nhìn thấy Kiếm Đạo phục hưng không? Kiếm Diệt lão tổ thật cảm khái, hiện tại tất cả hi vọng của y đặt lên trên người của Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên.
Kiếm Chi Tử và Lục Nguyên hai người đều ngồi ở trước mũi kiếm cốt, tiếp nhận kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396047/chuong-860.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.