Lục Nguyên nhìn chữ phía trên thân thanh kiếm, lại phát hiện ở xung quanh không có chút biến đổi nào, lại dùng thần thức đưa vào trong đó, lúc này đột nhiên phát hiện ra thì ra trận chiến giữa mình và Hằng Nga xem như không phân thắng bại, thực ra trận chiến ấy Lục Nguyên cũng nghĩ mình không đánh lại được Hằng Nga nên cũng chỉ đơn giản là ra tay, không cần tranh giành thắng bại.
Kết quả là chữ trên kiếm đạo này đã giải quyết thế cục bất phân thắng bại đó.
Không phải chứ, ta trăm trận trăm thắng, không ngờ giữa chừng lại vì Hằng Nga mà bị bại trận.
Lúc đó, Lục Nguyên chỉ thấy một chữ oan.
Thật là quá oan rồi!
Cho rằng thắng liền một vạn trận là dễ dàng sao, vừa bắt đầu là phải đánh tám ngàn ba trăm hai mươi mốt trận, sau đó lại là bốn phía tấn công, khó khăn lắm mới thắng đủ được một vạn trận liên tiếp, kết quả là chỉ vì một trận đấu với Hằng Nga mà thanh công cốc, tất nhiên Hằng Nga cũng nhất định là không biết chuyện này, chuyện này không trách ai được, chỉ có thể dùng được từ oan mà thôi.
Khoan đã, Lục Nguyên lại dùng thần thức đưa vào trong đó mới phát hiện ra có chút biến hóa.
Đúng vậy, trận đó là hòa nhưng cũng không phải là thua, vậy nên vãn còn cơ hội cứu vãn.
Cơ hội cứu vãn này chính là bây giờ lại đi đánh thắng một ngàn trận nữa mới được xem là vạn trận toàn thắng.
Tất nhiên nếu giữa chừng xuất hiện một trận không hòa mà lại bại thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396007/chuong-820.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.