Hơn nữa, không chỉ có vậy, còn có một số người thấy đường phía trước bị chắn, mẹ khiếp, ta không lấy được lệnh bài thì nhà ngươi cũng đừng mơ, thế lè, một là pháp thuật hai là binh khi, giữ chặt người phía trước không chịu buông tha, nhoáng cái, cục diện cuộc chiến ngày càng vô cùng ác liệt, ai cũng muốn xông lên, nhưng đều bị đối phương giữ chặt chân lại.
Đương nhiên, chiếm lợi thế nhất vẫn là người của Cổ văn minh, bản thân họ đã đứng trên đỉnh núi, cách miệng Thế giới hỏa sơn gần nhất.
Đã thế, đỉnh núi của Thế giới hỏa sơn tuy rất hỗn loạn nhưng vẫn chưa loạn bằng phía dưới núi.
Tất nhiên, mặc dù không hỗn loạn bằng phía dưới, nhưng trong tình hình này, trong đám Cổ văn minh chỉ có mấy vị mạnh nhất với có thể tiếp cận chiếc lệnh bài gần nhất. Tình hình này cũng chỉ có Thiếu nữ Thường Nga của Tiên cổ văn minh, Hồng Hoang Vương của Hoang cổ văn minh và Vũ Dương Đế Tử của Vũ cổ văn minh, thực lực của ba người này vượt qua người khác không ít, nên cũng tiếp cận được chiếc lệnh bài khá gần, nếu là một người thì không nói, có thể cướp được lệnh bài, nhưng đây tận ba người nên cứ tranh giành mãi mà vẫn chưa phân biệt thắng thua.
Đúng là quá loạn!
Lục Nguyên đứng ở đỉnh núi của Thế giới hỏa sơn, quan sát trận chiến hỗn loạn của gần trăm ngàn người phía trước mặt, thi thoảng lại có những trận rung chuyển vang lại, cũng không khỏi cảm khái mà than nên một câu:
- Loạn quá, Bách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1396002/chuong-815.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.