- Ha ha, lần này ngươi ở tương ngộ sâm lâm điểm xếp hạng bảy ta không bẩm báo với Kiếm Môn, lần này trở về e rằng trên dưới Kiếm Môn đều bị chiến tích của ngươi hù chết. Càng đừng nói trận chiến Thiên Đoạn phong, quá nở mũi, đè đầu người cổ văn minh đều phải thua, siêu!
Hiên Viên Thập Nhị khen, giơ ngón cai.
Lục Nguyên tùy tiện nhún vai nói:
- Bình thường thôi.
Hiên Viên Thập Nhị tùy tiện hỏi:
- Đúng rồi, Lục Nguyên, Kiếm Hùng, các ngươi bây giờ một là hỗn động cảnh bát tầng, một là hỗn động cảnh thất tầng, chuyến này về Kiếm Môn có thể xưng chí tôn rồi, các ngươi muốn xưng là gì?
Lục Nguyên cười ha hả:
- Ta thì gọi là Túy chí tôn đi, cũng không tệ.
Kiếm Hùng cũng cười nói:
- Ta thì gọi là Hùng chí tôn.
Đúng vậy, chuyến này trở về hai người chắc nên thăng chí tôn.
Chí tôn ở cổ văn minh, văn minh là vô cùng bình thường.
Nhưng tại Vô Thượng Đại Giáo thì chí tôn xưng hùng một phương, nắm giữ quyền lực khá lớn.
Hiên Viên Thập Nhị cười tủm tỉm nói:
- Vậy đi, Kiếm Môn chúng ta xem ra có mười chí tôn, tổn thất một Nam Cung chí tôn có thêm hai, vậy cũng đáng.
Kiếm Môn có nhiều chí tôn thì đương nhiên gã vui vẻ rồi, hơn nữa lần này thêm chí tôn không phải bên Hiên Viên chí tôn. Giờ trong Kiếm Môn thế lực của Hiên Viên chí tôn ngày càng lớn, thêm hai chí tôn không phải phe họ thì chắc có thể kiềm chế một phen.
Ba người một đường bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395954/chuong-767.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.