Đứng dậy xong liền nhìn vào phía cánh cửa thứ hai, lúc nhìn về cánh cửa hắn không khỏi cười thành tiếng, vậy phía sau cánh cửa thứ hai này, rốt cục là có vật gì?
Không ngờ sau cửa thứ hai này chính là Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn, dùng để phòng tẩu hỏa nhập ma.
Vốn cũng đã từng nghe, hơn một vạn năm trước, khi đó trời và đất không có khác biệt nhau nhiều lắm, lúc đó Tâm Ma càn rỡ, muốn trừ tà cũng vô cùng khó khăn, còn bây giờ có Tiên đạo, Tâm Ma cũng không dám xuống nhiều nữa. Còn hơn sáu ngàn năm trước, có một người đã phát minh ra loại Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn được chế tác đơn giản, khiến cho Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn vốn rất đắt đỏ trở nên không đáng một đồng.
Dưới đa số tình huống, những vật cổ đại của Tu tiên giả tất nhiên là có giá trị hơn so với của hiện tại. Nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện ngoài ý muốn.
Ví dụ như Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn, vạn năm trước thì tương đối có giá trị, nhưng vạn năm sau nó căn bản chẳng đáng giá gì nữa. Tuy nhiên Băng Tổ dù có giỏi đến mức bào thì cũng không thể đoán được sự thay đổi của hơn một vạn năm. Cho nên đặt Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn ở đây, khiến cho Lục Nguyên phải cười khổ một tiếng.
Thời sự tang thương. Tốt rồi, đem Cửu Thiên Thanh Tâm Hoàn tùy ý ném vào trong túi Tiểu tu di của mình. Tuy nó không có giá trị nhưng cứ cất để đó.
Đã đến trước cửa thứ ba, Lục Nguyên tay cầm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395428/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.