Thiên địa vạn vật tương sinh tương khắc, có hỏa hiện thì sẽ có thủy theo. Lửa càn rỡ thiêu đốt cây cối, đột nhiên cơn mưa to đến. Mưa to đến thật tốt, dân thượng cổ vui sướng phát hiện lửa đốt rừng tắt ngấm.
Chỉ chốc lát sau, lại có đốm lửa hiện ra.
Lúc này khí trời còn ẩm ướt, lửa không đốt cháy lan tràn mà chỉ yên tĩnh bập bùng. Dân thượng cổ phát hiện lửa, vô cùng kinh ngạc, trong sợ hãi thử phát hiện chỗ đáng sợ là hạn chế uy lực lửa.
Không biết khi nào thì, trong vô cùng ngẫu nhiên, một con mãnh thú bị lửa thiêu đốt, nướng chín. Dân thượng cổ phát hiện mồi săn bị lửa đốt thì ăn rất ngon.
Sau đó dân thượng cổ phát hiện mãnh thú sợ lửa, có thể lấy lửa ngăn địch.
Không biết trải qua bao lâu, hỏa ở phía sau sinh sinh trường trường, Lục Nguyên nhìn tất cả các loại hỏa biến đổi. Bỗng nhiên lòng Lục Nguyên xẹt qua lĩnh ngộ, hiểu cái gì là hỏa kiếm ý. Nói thẳng ra mặt sau hỏa có trăm ngàn tác dụng nhưng những thứ đó không phải bản ý của lửa.
Kỳ thực bản ý của hỏa rất đơn giản, chỉ là dùng đốt cháy tất cả, những điều khác là kèm theo thôi.
Tuy tìm nguyên tố, tìm kiếm bản ý, tâm linh thông thấu.
Ngộ lĩnh ngộ rồi, đốt hết tất cả! Đây là lửa!
Lục Nguyên thở ra hơi dài, mình luyện thành hỏa kiếm ý, mình luyện thành loại kiếm ý thứ bảy. Lúc này trong không trung xuất hiện một vài chữ: Hỏa Kiếm Lâu hỏa kiếm ý đã bị lấy đi, trong vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395366/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.