- Xì, ngươi không nhìn xem mặt mũi mình đi, cũng muốn cười Chung đại tiểu thư? Chung đại tiểu thư là đẹp nhất Đại Tần quốc chúng ta, thân phận cao quý nhất, ngươi mà xứng sao? Chỉ có anh tuấn như ta mới xứng.
- Thôi đi, ngươi hả? Sao ngươi không soi gương nhìn xem.
Một tu tiên giả bên cạnh lên tiếng:
- Hai ngươi đừng ồn, nghe nói vị Chung đại tiểu thư tay nắm đại quyền, thuộc hạ đều là tu tiên giả trường sinh kỳ, nếu các ngươi không muốn chết thì đừng để Chung đại tiểu thư biết, sẽ bị giết hết. Chung đại tiểu thư không phải hạng người nương tay đâu.
Coi như Lục Nguyên có ngu hơn nghe xì xầm cũng đoán ra, hóa ra thiếu nữ hắn từng cứu là đại tiểu thư Vô Kiếm tiên môn, xảo thật đó. Chung đại tiểu thư đang bay dường như cũng thấy Lục Nguyên, mắt đẹp trồi lên ý cười, nhưng nàng không kêu gọi hắn. Nàng được mọi người chú ý, nếu bây giờ kêu tên Lục Nguyên thì không biết bao nhiêu người sẽ chú ý đến hắn.
Không ngờ được tại đây gặp hắn, Chung đại tiểu thư thầm nghĩ ngợi.
Xếp hàng vào cốc rốt cuộc tới phiên Lục Nguyên. Lục Nguyên đã sớm thấy ra, mấy người đằng trước đều báo tên mình, do người kiểm tra vào cốc tra xét, chỉ có người trong danh sách mới vào được sơn cốc tuyết đọng.
Đến phiên Lục Nguyên thì người kiểm tra hỏi:
- Tên, môn phái?
Lục Nguyên giơ Tứ Tiên lệnh Yến tổ sư đưa cho mình.
Người kiểm tra ngây ra, cầm Tứ Tiên lệnh cẩn thận tra xét một phen mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395358/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.