Nam Cung Tuệ đang dạy ba ngươi Lục Nguyên, kỳ thực trước đó bà còn hơi lo lắng. Nam Cung Tuệ sớm biết kiếm thuật của Lục Nguyên không dưới mình, muốn dạy kiếm pháp cho một người kiếm thuật không kém gì mình thật là khó khăn. May là Lục Nguyên không có gì bất mãn, hắn luôn cho rằng ba người đi chung sẽ có sư phụ dạy mình. Về mặt kiếm thuật đích thực hắn không kém gì Nam Cung sư cô, nhưng về mộc kiếm ý thì Nam Cung sư cô hơn hắn rất xa. Lại nói Nam Cung sư cô là người có thể đứng ngang hàng với sư phụ hắn, Thùy Mộ Kiếm Tiên.
Nam Cung Tuệ gật đầu, nói:
- Cái gọi là Mật Kiếm bảy mươi hai thức, chữ mật này không phải nói mật mật mà là rừng rậm mật. Mật Kiếm bảy mươi hai thức học tốt thì khi thi triển ra nhưng bao phủ đối phương trong rừng rậm, hiệu quả không giống bình thường.
Nam Cung Tuệ vừa nói tay vừa động thi triển một chiêu "Mật Lâm Thâm Thâm". Chiêu này thi triển, trong kiếm thế của bà bao phủ dường như có rừng rậm bao lấy mình, Lục Nguyên lòng rùng mình.
Nam Cung Tuệ dạy là từng chiêu từng chiêu, dạy xong một chiêu đợi ngươi học sơ sơ rồi mới dạy chiêu tiếp theo.
Mới bắt đầu đương nhiên là Lục Nguyên học chậm nhất.
Nói đơn giản là Cố Hề, Cố Mê trước đó đã học kiếm pháp mộc hệ, đại khái biết tinh túy bên trong. Còn Lục Nguyên đó giờ chưa từng tiếp xúc qua kiếm pháp mộc hệ, là lần đầu tiên, nên mới đầu học hơi chậm, khiến Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395354/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.