Lục Nguyên lâm vào trầm tư.
- Thật là lợi hại.
- Ngươi thấy chưa một người đấu với hai tu tiên giả Luyện Thể kỳ tầng thứ tám.
- Đúng thế hắn vẫn tay phải đối địch tay trái dùng đũa gắp đồ ăn, thật là kiếm thuật cao minh.
Người bên cạnh không ít người là tu tiên giả tuy nhiên thực lực của bọn họ không tốt lắm nhưng bọn họ đều không nhìn ra kiếm thuật của Lục Nguyên, vừa đối địch vừa ăn uống, đây là kiếm thuật bậc nào.
Từng thanh âm nghị luận như nước thủy triều, Lục Nguyên thoáng cái không tỉnh được.
Hắn tiếp tục trầm tư nghĩ về vấn đề vừa rồi.
Đối thủ có thể để lại kiếm đối địch với mình rồi đi xa ra chỗ khác, vậy thì phải làm sao mới có tác dụng đây? Vô luận thế nào cũng phải nghĩ ra cách xử lý.
Này...
Lục Nguyên bỗng nhiên cảm thấy có người gọi mình.
Ảo giác nhất định là ảo giác.
Lục Nguyên định thần lại, một khuôn mặt vừa giận vừa vui tới trước mặt hắn, thấy Lục Nguyên hiồ phục tinh thần, thiếu nữ có đôi mắt sáng liền mỉm cười, tuy nhiên lúc này nàng phát hiện mặt của mình gần mặt của hắn liền khẽ rời xa một chút.
- Cám ơn ngươi lần này nếu như không phải nhờ ngươi ta không biết sẽ bị tên Nhạc Vu làm cho sống chết thế nào.
Lục Nguyên gật đầu:
- À không cần phải khách khí, ta là người của tiên hiệp đạo hành hiệp trượng nghĩa là bổn phận.
Câu này chính là câu đầu tiên phải học sau khi vào Hoa Sơn, Hoa Sơn tiên môn chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395326/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.