Loại thời gian nhàn nhã này đã lâu hắn không thấy rồi.
Bầu trời mây trắng du du.
Hắn lại uống một ngụm rượu.
Nhân sinh!
Bên cạnh là Diệp Phương cùng với Diệp Viên đang đấu kiếm, vị cửu sư đệ và thập sư đệ này mấy này nay kiếm thuật cũng thăng tiến hơn rất nhiều, hiện tại cũng tới cấp kiếm thuật thứ hai, tuy nhiên muốn đạt tới cấp kiếm ý thứ ba chỉ sợ phải tốn cả trăm năm, đệ tử chân truyền bình thường cũng phải tốn cả trăm năm để lãnh hội cấp kiếm ý, đây là bản luận thông hành, đời thứ chín năm đó cũng thế hiện tại đời thứ mười cũng hế, như Thạch Triêu Dương đệ nhất chân truyền của kiếm tông cũng phải lúc sáu mươi mấy tuổi mới lĩnh hội được kiếm ý.
Đương nhiên mình là ngoại lệ không thể tính vào trong đó.
chính bởi vì kiếm thuật của mình rất không tệ, pháp lực cũng tương đối mạnh cho nên mình căn bản không cần vội vã tu hành.
Nhân sinh vốn là nhàn nhã mà trải qua.
Quá vội vã thì không phải là hưởng thụ nhân sinh.
Chỉ thấy ở phương trời xa truyền tiếng tới của Tống thúc:
- Chủ nhân.
Lục Nguyên đứng dậy;
- Tống thúc đừng đa lễ.
Tống thúc theo hầu sư phụ nhiều năm đối với sư phụ trung thành và tận tâm hiện tại đối với mình cũng không tệ, thái độ của Lục Nguyên đối với Tống thúc dĩ nhiên cũng không thể kém.
Nhìn thấy Tống thúc xuất hiện Lục Nguyên đoán rằng có chuyện xảy ra mình ở Bắc Phong trên đồng cỏ nhàn nhã ngắm trời xem ra phải dừng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395316/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.