Ma đạo tu hành là dùng linh thạch nhưng nhiều yêu ma có thể dùng cách thôn phệ, đem huyết nhục tiên giả huyết nhục yêu ma làm tài liệu tu hành, mà ma đạo còn đem máu huyết của địch nhân hóa thành pháp lực của bản thân.
Đương nhiên hóa huyết cũng là một thần công cao cường của ma đạo.
Một khi hóa huyết thành công thì không cần phải vất vả tu hành, có thể đem huyết nhục của đối thủ hấp thu hết.
Hóa huyết chính là ma công đệ nhất của ma đạo.
Đương nhiên ma công như thế, rất khó luyện thành, chỉ sợ ma công mười người luyện cũng chín người phải chết, cùng với công pháp chính đạo hoàn toàn bất đồng.
Nói xong ma đạo phải nói tới chính đạo.
Chính đạo cũng có tranh đấu nhưng tranh đấu vẫn nằm trong quy tắc. Từng tiên môn đều có môn quy của mình, trên cơ bản đồng môn tương tàn lạm sát phàm nhân đều bị cấm một khi trái với quy tắc thì rất khó dừng chân trong chính đạo.
Chính đạo cho dù có tranh đấu cũng phải có nhân nghĩa một chút.
Chính đạo những thứ như tôn sư trọng đạo rất được xem trọng mà một khi thí sư thì tiên môn nào cũng không chứa chấp.
Chính đạo chính là tiên đạo, lời nói là hiệp ngôn.
Lục Nguyên tính tình tuy tiêu dao tuy nhiên hắn được Hoa Sơn giáo dục rất nhiều đã hiểu thế nào là tiên thế nào là hiệp.
Ở trong sương mù tại Vân Sơn cầm một bình rượu nhìn từng đám mây bay, như vậy không phải là tiên sao?
Như thế nào là hiệp là không lạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395311/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.