Lục Nguyên rời đệ thập phân đường một khoảng cách, đứng trong cát vàng quát khẽ:
- Tiểu ưng!
Tiếng kêu thẳng đến tầng trời. Lát sau, hắc ưng to lớn từ trên trời sà xuống, vuốt ưng mạnh mẽ bấu mặt đất, Kim Đồng Ưng đã đáp xuống.
Lục Nguyên nhẹ vuốt lông chim của Kim Đồng Ưng, nói:
- Tiểu ưng, ta lập tức quay về Hoa Sơn, đó là một nơi rất xa xôi, ngươi muốn đi cùng ta không? Nếu đồng ý thì đi chung với ta đi, nếu không muốn thì thôi.
Nghe Lục Nguyên nói, Kim Đồng Ưng im lặng một lát, nhẹ lúc lắc đầu ưng to lớn.
Lục Nguyên sớm biết sẽ là kết quả này.
Ưng, là sinh linh kiêu ngạo, tự do.
Nếu thuần phục ưng thì không khiến ưng có sự tự do của nó nữa.
Khi lần đầu ngồi trên lưng chim ưng Lục Nguyên đã nói rồi, bản thân không muốn chớ cưỡng ép người.
Hắn muốn như mây, không bị trói buộc.
Chim ưng cũng như thế.
Hắn đem ưng thành tọa kỵ, để ưng cùng mình đi Hoa Sơn, khi đó mất đi đồng bằng này, mất đi bầu trời này, mất đi mảnh đất này, Kim Đồng Ưng có còn là Kim Đồng Ưng nữa không? Bây giờ thấy Kim Đồng Ưng lắc đầu, Lục Nguyên cười cười, thật ra hắn đã sớm biết sẽ là kết quả này.
Đương nhiên ưng tự nhiên và vân ưng khác nhau. Vân ưng trời sinh tại một vùng, không giống ưng thiên nhiên bay khắp nơi. Vân ưng linh trí không cao bằng ưng bình thường, số mệnh là bị phong vào Phong Linh bài, không giống với sinh vật thiên nhiên có thiên tính.
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395303/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.