Lăng Ngọc Châu nghe tiếng bước chân đến gần thì mở to mắt:
- A, lục sư đệ, chắc còn chưa tới giờ ăn cơm?
Lăng Ngọc Châu cho rằng Lục Nguyên đến là vì ăn cơm.
Lục Nguyên thầm u buồn. Hóa ra hắn ở trong mắt tam sư tỷ xinh đẹp là ăn hàng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hắn nhún vai nói:
- À không, ta đã tu hành xong, thiên lao tầng thứ hai không có gì ở lại nữa, lấy bọn chúng luyện kiếm cũng đủ rồi, giờ có tôi luyện với chúng thêm cũng không có gì tiến bộ.
Lăng Ngọc Châu nghe Lục Nguyên nói vậy thì gật đầu. Kiếm pháp của Lục Nguyên cao tuyệt, ở thiên lao tầng thứ hai sống rất thoải mái, vô cùng đơn giản. Bây giờ nàng còn vất vả tại thiên lao tầng thứ nhất, lục sư đệ đã cảm thấy thiên lao tầng thứ hai không khả năng khiến hắn tiến bộ thêm, kết thúc tu hành.
Cái này thật là chênh lệch không nhỏ.
Hắn tiến tới trước nói chuyện với Sở Phi sư thúc, Sở Phi gật đầu. Gã thấy hết Lục Nguyên tiến bộ, kết thúc rèn luyện cũng là bình thường, tất nhiên cho hắn rời đi.
Hắn ở tại thiên lao gần một tháng, tuy trong này không hề tối tăm, khắp nơi đều là đèn trăm năm chiếu sáng rực rỡ, nhưng đèn trăm năm không thoải mái như thiên nhiên. Đạp bước ra ngoài thiên lao, Lục Nguyên hít sâu vài hơi mới thỏa mãn.
Gió thiên nhiên thật dễ chịu. Ánh sáng thiên nhiên thật dịu dàng. Mây thiên nhiên thật là tự do.
Lục Nguyên chắp tay sau lưng, đạp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395258/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.