Lục Nguyên tinh ranh ở chỗ tính chính xác phạm vi lớn nhất Tôn Thiên Cương chấp nhận được, trực tiếp bắt đến lợi ích lớn nhất.
………..
Khi người bên Tôn gia đem hai trăm tám mươi Lạc Thiên tửu gia đến cửa thì Lục Nguyên mới vung tay cho Tôn Thiên Cương cùng thuộc hạ Thập Tam Ưng rời đi. Gân mạch đôi tay họ bị cắt, chắc trong đoạn thời gian dài không thể ra tay, ít nhất mấy tháng sẽ như phế nhân, nếu không có linh dược thì sẽ phế càng lâu.
Lý gia sơn trang trên dưới vui mừng ngất trời.
Hai năm qua sống mà như mười năm, hai mươi năm, không có việc vui như vậy, đi đánh nhau trọng thương có mười linh thạch bồi dưỡng, bị thương nhẹ có ba linh thạch bổ. Một linh thạch đã rất quý giá, một năm nay họ chỉ được có hai linh thạch thôi, cho dù thu nhập thêm thì tối đa là một, hai cái.
Cơ bản người bị thương nhẹ lần này được linh thạch một năm, người bị thương nặng nhận linh thạch tới vài năm, bị thương quá đáng giá.
Còn tình hình hai năm qua đó là bị thương được phát thuốc chữa đã không sai.
Đây chính là hai năm thê lương của Lý gia sơn trang.
May là bây giờ thiếu chủ đến, thiếu chủ vừa đến liền ra tay áp đảo Tôn Thiên Cương, khiến gã bình thường bá đạo thế mà ngoan ngoãn đào ra linh thạch, còn bồi thường nhiều đến thế, vẫn nên đi theo thiếu chủ mới có cơm ăn.
- Thiếu chủ uy vũ!
- Thiếu chủ vạn tuế!
Từng thanh âm vang vọng trong mỗi góc Lý gia sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-son-tien-mon/1395243/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.