Chu Viện Tầm nhận ra giấy nháp của Trần Ngôn bắt đầu "vượt ranh giới" vào một buổi sáng tháng mười một.
Ngày hôm đó cô đến lớp đặc biệt sớm, trong phòng học chỉ có lác đác vài học sinh đang học bài. Chỗ ngồi của Trần Ngôn trống không, nhưng ở góc bàn lại có một cuốn sách bài tập vật lý mở ra, giấy nháp trượt ra từ bên trong, rơi cạnh ghế của cô. Chu Viện Tầm cúi xuống nhặt, đầu ngón tay vừa chạm vào trang giấy, cô lập tức sững sờ…
Nửa trên của tờ giấy nháp là những công thức cơ học quen thuộc, các bước giải bài sạch sẽ như được in, nhưng nửa dưới lại vẽ một mặt trời nhỏ méo mó, bên cạnh còn viết nửa chữ "Chu", nét chữ bị gạch xóa nhiều lần, cuối cùng biến thành một vết xước nhạt, giống như bị móng tay cào.
"Cậu đang nhìn gì vậy?" Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên sau lưng.
Chu Viện Tầm vội vàng nhét giấy nháp vào tập sách bài tập, ngẩng đầu lên nhìn Trần Ngôn đang đứng ở cửa, đeo cặp sách, cổ áo đồng phục dính một chiếc lá ngô đồng. "Không, không có gì," mặt cô hơi nóng, "Giấy nháp của cậu bị rơi."
Anh đi đến ngồi xuống, gỡ chiếc lá ngô đồng kia khỏi cổ áo, kẹp giữa ngón tay xoay xoay. "Cảm ơn." Giọng anh rất khẽ, nhưng không lập tức mở sách như mọi khi, thay vào đó là nhìn chằm chằm vào ánh sáng buổi sáng ở góc bàn, vành tai nhàn nhạt ửng đỏ.
Chu Viện Tầm giả vờ lật sách, nhưng trong lòng giống như có một chú thỏ con đang nhảy nhót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-roi-bon-mua/5279387/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.