Có cổ phần của khách sạn Hà thị, vậy thì liền có quyền phát biểu trong cuộc họp cổ đông, ngay cả Mã Nguyên cũng không tìm được lời phản bác.
"Cậu đã có cổ phần của khách sạn Hà thị chúng tôi vậy thì đương nhiên lời nói có trọng lượng, chỉ có điều tôi cảnh cáo cậu, chớ nói xằng nói bậy, bằng không tôi sẽ kiện cậu tội phỉ báng và bôi nhọ danh dự." Mã Nguyên chỉ vào Vương Thành cảnh cáo nói.
"Đương nhiên tôi sẽ không nói lung tung, thường những lời tôi nói đều là sự thật!" Khóe miệng Vương Thành mỉm cười, chợt lại mang một tia thăm dò nói.
"Mã Nguyên, không phải vừa rồi ông nói trong tay không có cổ phần thì sẽ không có tư cách nói chuyện trong cuộc họp đại hội cổ đông sao?"
"Đấy là đương nhiên, không có cổ phần của khách sạn Hà thị thì đương nhiên không có tự cách nói chuyện trong cuộc họp đại hội cổ đông ở đây rồi."
"Được, vậy mời ông đi ra ngoài! Trên tay ông đã không còn cổ phần, cho nên nói ông đã không có quyền lên tiếng ở đây rồi." Khóe miệng Vương Thành hơi nhếch lên, dùng thủ đoạn của chính ông ta đối phó lại với ông ta.
"Hừ, thật buồn cười, trong tay tôi không có cổ phần của khách sạn Hà thị? Có phải đầu cậu bị úng nước rồi không, trong tay ông đây thế nhưng có 20% cổ phần của công ty đấy." Mã Nguyên cười lạnh một tiếng, hóa tên Vương Thành đã giả vờ giả vịt đến tận trên đầu ông ta luôn rồi.
Những cổ đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-toi-lai-giau-den-vay/2882595/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.