Vương Thành đột nhiên ra giá khiến toàn hội trường ồ lên. Một vòng cổ trân châu lại được ra giá tới hai trăm vạn. Thật sự quá giàu!
Bọn họ hào hứng quay đầu nhìn về phía Vương Thành. Bọn họ muốn xem rốt cuộc mặt mũi của người ra tay hào phóng kia ra sao, sao có thể thẳng tay gấp đôi giá cả như vậy.
Tuy nhiên khi bọn họ nhìn thấy người vừa ra giá, cả người ăn mặc quần áo rẻ tiền, đột nhiên cảm thấy thất vọng nhưng lại khiến cho lòng hiếu kỳ của bọn họ dâng lên.
“Người này là ai vậy? Ăn mặc tùy tiện thế? Gia tộc nào đây?”
Rất nhiều người chụm đầu ghé tai hỏi nhau.
Còn trong mắt Hà Hiểu Nghiên và Liễu Bội Bội cũng không giấu được giật mình. Tuy nhiên lòng Hà Hiểu Nghiên thầm nghĩ, nếu Vương Thành không thể trả nổi số tiền đó, vậy cô sẽ bỏ ra hai trăm vạn này.
Tôn Diễm bị Vương Thành đánh úp một cái trở tay không kịp.
“Anh ta không phải nghèo lắm sao? Sao có thể ra tay một phát hai trăm vạn, khoa trương quá rồi!” Vẻ mặt Tôn Diễm ngạc nhiên. Rõ ràng quần áo mà Vương Thành mặc đều là hàng rẻ tiền vỉa hè, vừa nhìn đã biết là thằng nghèo nhưng lại ra tay hào phóng. Thật sự làm người ta ngạc nhiên.
“Thú vị, thú vị. Tên tiểu tử nghèo trông có vẻ có chút tiền, để tôi thử xem.”
Bạch Nam bỗng nhiên giơ tấm bài đấu giá lên, khóe miệng mang theo tia khiêu khích nhìn về phía Vương Thành.
"300 vạn.” Bạch Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-toi-lai-giau-den-vay/2882576/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.