Trong một con hẻm nhỏ, Trình Tranh cùng mấy đàn em mặc áo mặc áo đen và Trương Nhã Tịnh đang bị trói ở dưới đất.
" Trương Nhất Kiên đâu "
" Dạ bọn em đã thủ tiêu ông ta rồi "
" Mấy người nói sao ba tôi đâu. Mấy người đã làm gì ông ấy rồi " Trương Nhã Tịnh ngước lên hỏi
" Ông ta sao. Chết rồi" Trình Tranh nói
" Trình Tranh em xin anh, xin anh tha cho em. Anh tha cho em đi. Anh hãy nể tình ngày xưa ba em đã cứu anh mà tha cho em. Em xin anh " Cô ta khóc lóc van nài
" Cứu tôi. Cô tưởng tôi không biết sao. Trương thị của ba cô làm ăn đến nợ nần chồng chất gọi tôi về giao tôi cái chức giám đốc để gánh nợ cho mấy người. Tôi biết hết những toan tính của cha con mấy người " Anh nói
" Rốt cuộc là cứu tôi hay hại tôi "
" Không Trình Tranh anh hãy tha cho em. Em xin anh, em xin anh "
" Cô xin tôi tha cho cô. Với những gì cô đã làm với cô ấy. Đừng mơ "
Mặt anh lạnh tanh. Ánh mắt hằn lên tia thù hận.
" Chơi cô ta nếu các anh muốn. Sau đó thủ tiêu cho tôi "
" Vâng " Đồng thanh hô
Sau đó anh rời đi. Lúc này chỉ còn những tên đàn em và Trương Nhã Tịnh. Bọn chúng hí hửng hai mắt sáng lên lột sạch đồ của cô. Giữa đường từng tên, từng tên một cứ ra vào trong ả. Luân phiên ra vào. Tên vỗ mông, tên bóp bóp đôi bồng đào của ả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328653/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.