Qua cánh cửa gỗ những lời vừa nãy cô đã nghe hết " Không ai được mở cửa cho cô ta ". Cô nhếch mép cười đau đớn. Cô lê từng bước xuống bậc thang Trịnh gia. Vừa nãy vì lực kéo của anh đã làm cô trẹo chân. Cô đau đớn đứng dậy với chiếc chân trẹo đau. Lê từng bước qua khỏi cánh cổng Trịnh gia.
Tiếng sấm chớp vang rền từng đợt. Nhưng cô không sợ vì Nghiên Dương của trước kia sao? Từ khi bước qua cánh cổng Trịnh gia thì Nghiên Dương của trước kia đã chết và bây giờ cô là Bella. Bella Adama.
Đi được một đoạn thì chân cô ngã khuỵu xuống cô không chống cự được nữa. Nước mưa tuôn xối xả trên mặt đường. Mưa tuôn xối xả trên thân thể người con gái với chiếc váy mỏng manh. Tóc cô ướt sũng. Cô run cầm cập trong cơn mưa. Đã quá mệt mỏi cho một mối tình. Cô cố gắn lết từng bước trên đường vì sợ anh đổi ý sẽ tìm được cô. Đôi chân thon dài mài xuống làn đường rét buốt rỉ ra máu hòa vào nước nước mưa. Chiếc áo màu trắng bây giờ đã tơi tả nhuốm màu máu. Cô cố lết, lết đên khi nào không lết được nữa mới thôi.
Một tia đèn ô tô rọi vào mắt cô. Cô lấy tay che mắt. Người trong xe nhận ra có người dưới làn đường vội bước ra. Bà nhận ra cô là ai
" Nghiên Dương sao con lại ra nông nỗi này"
" Mẹ.. mẹ nuôi." Giọng nói yếu ớt
Bà thương tâm rơi những giọt nước mắt nhìn cô
" Mẹ.. con.. của con.. cứu nó "
Bà nhìn xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328650/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.