Lâm Hạ Vũ tái mặt khi nhìn thấy Nghiên Dương đứng trên đó. Bỗng bà nhận được cuộc điện thoại bà nhanh nhảu nhấc máy. Là cô gọi
" Mẹ à con xin lỗi vì đã làm mẹ mất mặt không thể làm theo ý của mẹ "
" Nghiên Dương con làm sao vậy con hãy xuống đây đi " Cô ngước xuống nhìn mẹ của mình nước mắt đầm đìa
" Không mẹ à con không muốn xuống "
" Con mau xuống đây mẹ hứa sẽ thả cậu ta ra. Mẹ không làm gì cậu ta nữa mẹ sẽ đồng ý cho hai đứa ở bên nhau. Con xuống đây đi "
" Mẹ đã muộn rồi. Con xin lỗi vì đã làm mẹ buồn, xin lỗi mẹ vì những lúc cãi lời mẹ và làm mẹ không vui con rất hạnh phúc khi làm con của mẹ và nếu có kiếp sau con vẫn muốn làm con của mẹ. Có những lúc mẹ hay bắt con làm theo ý mẹ nhưng mẹ à con chưa bao giờ hận mẹ. Thật đấy. Và cuối cùng con muốn xin một điều hãy thả anh ấy ra và đừng làm gì đến anh ấy " Cô vừa khóc vừa nói
Lâm Hạ Vũ khóc nín nghe từng lời cô nói qua điện thoại bà đã hối hận,rất hối hận,bà biết mình sai rồi, bà chỉ mong cô trở về bên bà lúc ấy bà sẽ cho cô làm những điều cô muốn
" Nghiên Dương mẹ yêu con rất nhiều, con xuống đây đi, mẹ biết sai rồi"
" Me..e. ẹ con rất yêu mẹ nhưng con xin lỗi "
Sau đó cô thả rơi chiếc điện thoại từ trên tầng năm xuống rồi ngẩng lên trời ngào to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328640/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.