Cô bắt vội taxi đến trường đại học Trùng Khánh. Vì trời đã nửa đêm nên ngôi trường vắng lặng không gian tối mù mịt. Người cô đã ướt đẫm,rét run. Cô mò mẫm từng bước lên sân thượng trường. Nhưng hình như ngay cả ông trời cũng không muốn tác thành cho anh và cô. Tháng máy trường đã hỏng không thể sử dụng được. Cô nhanh nhảu bước vội từng bước cầu thang trong đêm tối. Đã qua tầng một, tầng hai, tầng ba, tầng bốn. Cuối cùng cô đã lên đến tầng năm, sân thượng của trường. Cô bước từng bước nhẹ, khuôn mặt cô khóc nín không nên lời, từng giọt nước mắt lăn rơi trên má cô. Anh vẫn quỳ ở đó, quỳ dưới cơn mưa đêm chờ đợi cô. Anh quỳ quay lưng về phía cô. Cô bước từng bước về phía anh, ôm anh từ sau lưng. Anh quay mặt lại. Cả hai người quần áo đã ướt đẫm nước mưa.
" Trình Tranh em đến rồi. Em đã giữ lời hứa "
"Anh đã nói anh sẽ đợi đến khi nào em đến "
" Anh ngốc vậy '
Hai người ôm chằm lấy nhau. Anh nhanh nhảu móc trong túi ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong mưa.
" Em đồng ý làm vợ anh chứ "
Cô xúc động. Nước mắt lăn từng giọt hòa lẫn với cơn mưa. Cô nhẹ nhàng gật đầu. Anh đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của cô.
" Cảm ơn em. Cảm ơn "
Anh từ từ đưa đôi môi của mình lại gần chiếc môi xinh xắn của cô. Môi chạm môi hai người dành cho nhau một nụ hôn nồng nàn sau khi vất vả tìm thấy,nhau tưởng chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328637/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.