Ăn phở xong hai người đến cô nhi viện Tình Thương. Rồi cùng nhau đến khu công viên, nơi mà hai người có những kỉ niệm đẹp đẽ với nhau, vui vẻ với nhau.
" Anh ăn kem chứ " Nghiên Dương hỏi.
" Ừ "
" Vị gì "
Anh còn chưa kịp trả lời thì cô đã nhanh nhảu nói tiếp.
" Sô cô la "
Anh không nói mà chỉ khẽ gật nhìn cô cười vui vẻ. Anh và cô chơi ở công viên giải trí rất lâu rồi trở về trường. Lúc này cũng đã chập tối. Khi đi đến cổng trường thì gặp Nhã Tịnh đi ngang qua.
" Em lên kí túc xá trước được không " Trình Tranh nói.
" Anh định đi đâu vậy " Nghiên Dương hỏi.
" Anh có chút việc cần giải quyết "
" Ừm. Anh cứ giải quyết đi "
Sau đó Nghiên Dương lên kí túc xá trước. Trình Tranh liền bước đến lại gần Nhã Tịnh. Thấy anh đang đi đến gần Nhã Tịnh liền chỉnh lại quần áo, vuốt tóc này nọ, giọng ngọt lịm.
" À Trịnh thiếu " Nhã Tịnh nói.
" Tại sao cô giám làm thế, tôi đã cảnh cáo cô rồi cơ mà " Trình Tranh nói.
" Ờ...Trình thiếu em có làm việc gì sai sao "
Sau đó anh giơ một chiếc khuyên tai ra.
" Đây là của cô phải không "
" Ờ..phải. Em cũng không biết là đã tặng nó cho anh rồi cơ đấy "
" Chắc cô không nhớ đây là chiếc khuyên tai mà cô đánh rơi lúc đi rừng "
" Em.. em "
" Là cô đã hại Nghiên Dương. Cũng chính cô vạch trần thân phận thật của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328633/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.