Nghiên Dương liền chạy vào túp lều màu hồng.
" Cậu quá đáng rồi đó. Không biết nam nữ không nên ở chung một phòng trong đêm khuya sao " Dương nói.
" Cậu muốn lấy lại nhật kí không " Tranh nói.
" Ý gì "
" Nằm xuống ngủ đi "
Sau đó Trình Tranh lôi chiếc mền màu hồng từ vali ra,đưa cho cô.
" Đêm khuya lạnh lắm. Đắp cái này đi "
Cô cũng không nói gì nữa mà nghe theo lời anh. Cô nằm quấn tròn chiếc mền.
Ở khu vực phòng 300, tại lều của Trương Nhã Tịnh và Huỳnh Nguyệt Thảo.
" Đến giờ rồi chúng ta bắt đầu kế hoạch thôi " Nhã Tịnh nói.
" Bây giờ sao mình sợ ma lắm " Nguyệt Thảo nói.
" Trời ơi, không biết bố mẹ cậu vô phúc thế nào mới sinh ra được cậu. Đã ngu rồi còn vô tích sự. Đi thôi "
" Được "
Tại khu vực phòng 301, trong chiếc lều màu hồng của Nghiên Dương và Trình Tranh.
Nghiên Dương vẫn lục đục không ngủ được trong khi người bên cạnh là Trình Tranh thì đã say giấc từ lâu. Không biết là do không quen ngủ chỗ lạ hay do nhớ nhà và mẹ mà cô không ngủ được. Cô liền ngồi dậy choàng vào người chiếc áo mỏng rồi bước ra khỏi lều. Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao.
" Bầu trời thật là đẹp. Không biết bây giờ mẹ thế nào rồi "
Thì bỗng " bụp ". Là Nhã Tịnh và Nguyệt Thảo. Họ đã đứng đằng sau cô cầm cây gậy đánh cô bất tỉnh nhân sự. Nhã Tịnh liền đút cô vào chiếc túi ngủ. Hai người vác cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-em-la-vi-hon-the-cua-anh/1328629/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.