Trên đường, xe cộ đi lại tấp nập. Mặt đường vẫn còn ướt vì khi nãy có một cơn mưa nhỏ rồi lại tạnh ngay tức khắc.
Bên đường, chiếc xe màu đen dừng ngay bên lề đường nơi không có ánh đèn đường sáng chiếu vào.
Một người đàn ông bịt kín mặt, đội mũ đen chỉ để lộ hai con mắt. Qua cửa kính xe màu đen, anh ta bắt một người phụ nữ mặc chiếc váy dạ màu đen từ trong quán bar đi ra, anh ta lập tức mở cửa xe xuống, rồi đưa máy ảnh sát gần mặt, nheo mắt chụp vài bức trông rất chuyên nghiệp. Chụp được vài bức, anh ta lại hạ máy xuống xem lại mấy bức vừa chụp rồi nhoẻn miệng cười, xong lại nhăn nhó mặt mày, trông có vẻ vẫn chưa hài lòng vì chưa đạt được mục đích mà anh ta đang muốn.
Đúng lúc anh ta ngẩng đầu lên thì lại bắt gặp một người đàn ông cũng từ trong quán bar đi ra chạy đuổi theo cô gái đó, anh ta lại giơ máy lên chụp.
Thẩm Minh Viễn chạy đuổi theo Hàn Cẩm Dao, lớn tiếng gọi cô: “Cẩm Dao.”
Hàn Cẩm Dao cứ bước đi vờ như không nghe thấy người phía sau đang gọi cô.
Cô đi tới chiếc xe của cô, vừa mới mở cửa xe thì lại bị người sau nhanh tay đóng sập lại.
Hàn Cẩm Dao ngoảnh lại, khó chịu, tức giận nói: “Thẩm Minh Viễn anh còn muốn gì nữa?”
Thẩm Minh Viễn ép cô ngả lưng vào chiếc xe, ánh mắt luôn nhìn cô rồi mạnh dạn trả lời: “Chúng ta làm lành có được không?”
Câu nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-chua-tung-quen/3427785/chuong-26.html