Edit: An Ju
Trong phòng, Hoa Bách Hồng đứng dựa cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn vốn định nở một nụ cười, vậy mà khóe môi lại bắt đầu khẽ run lên.
Hắn tiện tay kéo lấy mảnh vải ở trên kệ, dùng vải che khuất mặt mình, hạ mắt xuống, tay vung lên, vải trong tay bị ném lên trời, mảnh vải chậm rãi rơi xuống, hắn bắt dầu hát.
“Phu quân – a…” Hắn hơi ngước mặt lên, múa bằng miếng vải trong tay.
“Ngươi…ở…nơi…nào…” Tay hắn mở ra thật to, hắn bắt đầu xoay tròn.
Một điệu múa khơi gợi tình yêu, lưu loát thể hiện ra: “Vì sao lại để mình ta ở quê nhà…mắt…đẫm…lệ…”
Hắn càng xoay càng nhanh, màu đen của tóc cùng màu đỏ của y phục hòa lẫn với nhau, chân đột nhiên mất thăng bằng, lảo đạo, hắn ngã sấp xuống bên cạnh bàn.
Hắn ngồi vững thân, tự mình rót trà, tay run đến mức nước trà đổ vào chén cũng sóng sánh, hắn lại cười lắc đầu, như vô nghĩa.
“Ngày xưa… Có một thư sinh ngây ngô…” Hắn ngửa đầu uống cạn chèn trà, như tán thưởng hương vị mà gật đầu. “Hắn đi lạc vào một thị trấn kỳ quái… nhìn thấy một… nam tử kỳ quái…”
Hắn lại cười một tiếng, là một tiếng cười trầm.
Tay hắn duỗi ra, ngón tay chỉ về phía không khí đối diện, nói: “Nam tử kia nói ‘Rất ít nhân loại có thể nhìn thấy ta, thật tùy tiện, ta muốn ăn ngươi…”
Hắn nở nụ cười, tay lại bắt đầu run, có chút luống cuống, muốn đưa tay che măt, cuối cùng lại quay mặt qua chỗ khác.
Hắn lung lay đứng lên, vứt miếng vải trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471373/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.