Edit: An Ju
Trên chợ, Tư Đồ Mộc Lương ôm Ngọc Chân chạy tán loạn, tất cả các y quán trên chợ hắn đều đi tới, nhưng đều vô ích, những thầy lang đều cảm thấy thúc thủ vô sách đối với bệnh của Ngọc Chân.
Khí lực trong cơ thể hắn gần như sắp tiêu hết, Tư Đồ Mộc Lương ngồi xuống cạnh sông.
Lại nghĩ đến những lời thầy lang nói, chân mày nhíu càng chặt, nam tử trong miệng thầy lang là hắn sao? Sao hắn phải làm như vậy? Ngọc Chân và hắn không oán không cừu.
Sẽ không phải là hắn, không phải là hắn. Hắn khó chịu lắc đầu.
Bệnh Ngọc Chân bây giờ không biết là tốt hay xấu, sự bất lực khắp mọi nơi vọt tới hắn, hắn luống cuống cúi đầu.
Người trong lòng giật giật, Ngọc Chân chậm rãi tỉnh lại, môi khô khốc giật giật: “Mộc… Mộc Lương.”
Tư Đồ Mộc Lương phục hồi tinh thần lại, thấy Ngọc Chân tỉnh lại, vui vẻ nói: “Ngọc Chân, muội tỉnh rồi.” Hắn kiểm tra trên dưới Ngọc Chân, vội vàng nói: “Muôi thế nào rồi? Thân thể khó chịu chỗ nào. Có phải đau lắm không?”
Ngọc Chân yếu ớt lắc đầu. “Muội không sao, muội không chuyện gì.” Nước mắt lại ầm ầm chảy xuống.
Tư Đồ Mộc Lương hoảng loạn luống cuống: “Muội có phải đau chỗ nào đó không, mau nói cho ta đi, muội khó chịu ở đâu?”
“Muội…” Ngọc Chân vì đau mà nhíu chặt đôi mày, hiện vẻ buồn thảm, giọt nước mắt cuốn theo son phấn không ngừng rơi xuống: “Mộc Lương, toàn thân muội chỗ nào cũng đau, đều là lỗi của muội, muội không nên không nghe lời huynh, uống loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471371/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.