Edit: An Ju
Hoa Bách Hồng nhất thời cảm thấy hăng hái, trèo lên trên thân cây thật cao, đứng trên nhánh cây.
Mắt nhìn ra xa, liền thấy cách đó không xa, dưới một cây đại thu có một đám tiểu hài tử tụ lại cùng nhau hát đồng dao.
Có lẽ là do tính trẻ con bỗng trỗi dậy, hắn không tự chủ được bắt chước đám hài đồng vỗ tay theo nhịp, trong miệng cũng ngâm nga theo giai điệu.
Hát được phân nửa, hắn ngừn lại, trong mắt lóe lên một tia kỳ dị, hắn nhảy xuống cây, chạy vội ra cửa.
Trên chợ trấn, Tư Đồ Mộc Lương ôm mèo đen nhỏ trong ngực, tay đặt trên người mèo con vuốt lông.
Hoa Bách Hồng đứng im tại chỗ, tóc dài trong gió như dải tơ lụa màu đen, góc áo phía sau nhẹ đung đưa theo gió.
Hai người trầm mặc nhìn nhau.
Hoa Bách Hồng nhìn hắn, sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên, gần như là bay đến lao vào trong lòng Tư Đồ Mộc Lương. (má ôi, thề là khúc này thấy HBH đáng yêu voãi tó)
Tư Đồ Mộc Lương bị hắn lao tới như thế, thân thể lung lay một chút liền ổn định lại, đỡ lấy Hoa Bách Hồng cũng muốn đỡ lấy mèo nhỏ trong tay.
Mèo đen nhỏ tựa hồ cũng bị đánh thức, cảm thấy thân mình bị Hoa Bách Hồng đè năng, vì vậy khó chịu uốn éo người.
Tư Đồ Mộc Lương lúc này mới phản ứng lại kịp, hơi lùi thân mình về phía sau.
“Hoa công tử.”
Hoa Bách Hồng lùi mình về phía sau, nhìn về mèo đen nhỏ trong tay Tư Đồ Mộc Lương, kinh ngạc nói: “Mèo đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471361/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.