Edit: An Ju
Tư Đồ Mộc Lương nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ mà cảm thấy buồn khổ không ngớt, sự sầu bị bao vây lấy hắn, hắn nghe Hoa Bách Hồng kể chuyển mà trong lòng dâng lên một cảm giác sầu não và thê lương không thể diễn tả.
Trong đầu liền hiện ra hai chữ trước mắt: Khuất Nguyên.
Hoài vương tin lời gièm pha, bao nhiêu lần bị lưu vong ở ngoài, khổ sở chờ đợi được quay về, hắn viết ra lời thơ căm uất, trên giấy Tuyên Thành đã chứa bao nhiêu nước mắt của hắn. Nước Sở nằm ở ranh giới bị diệt vong, bao nhiêu dêm trường như vậy, dầu cạn đèn tắt, hắn lăn lộn khó ngủ, ngọn đèn lẻ loi chiếu rọi bờ mi đượm buồn của hắn. (đoạn này hình như hơi kỳ, đèn tắt r mà sao vẫn chiếu rọi đc ta???? =.,=)
Dĩnh Thư Lăng Dương thành, hắn lưu luyến bờ sông Giang, thở dài một tiếng, nét mặt tiều tụy, mặc dù lưu vong bên ngoài, nhưng tâm lại ở nước Sở.
“Ngươi không phải là…” Tư Đồ Mộc Lương do dự nói ra nghi vấn của bản thân “…Tam Lư đại phu đấy chứ?!”
Hoa Bách Hồng không nói gì, lại chỉ bật cười. Vì vậy, Tư Đồ Mộc Lương càng xác định suy nghĩ trong đầu. Trong mắt nhìn Hoa Bách Hồng hơn một phần bội phục cùng thương hại.
Tư Đồ Mộc Lương không nói nữa, quay mặt đi, chân mày cau lại.
Đó là một đoạn thời gian xa xôi đến cỡ nào, hắn lại không hề biết chuyện.
Người tách bạch với hồng trần như Hoa Bách Hồng cũng từng nhào vào trước xe của Hoài vương, lớn tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471356/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.