(Curtain call là lời chào cảm ơn khán giả của các diễn viên sau khi kết thúc vở kịch) Hạ Như Họa nhìn thấy Ngụy Như Phong, cuối cùng lòng dạ cũng được thả lỏng, cô vui vẻ chạy ra đón nhưng Ngụy Như Phong lại không vui vẻ như cô, cậu cau mày thật chặt, trông như đang có tâm sự nặng nề.
“Xin lỗi, đến trễ.”
Ngụy Như Phong lấy vé ra, nói.
“Không sao, chỉ vừa mới bắt đầu thôi, em đã làm gì thế? Sao trên người em lại nhiều bụi đất thế này?”
Hạ Như Họa vỗ vỗ quần áo của cậu, nói.
“Đi giao hàng, dính bẩn một chút.”
Ngụy Như Phong theo bản năng tránh né tay của Hạ Như Họa, tiến lên phía trước.
Hạ Như Họa giơ cánh tay giữa không trung, từ từ hạ xuống.
Cô cảm giác được Ngụy Như Phong đang vì chuyện gì đó mà né tránh cô, mà những chuyện ấy lại khiến cho cô lo lắng.
Lúc vào rạp hát, đèn đã được tắt hết, Ngụy Như Phong nương theo ánh sáng trên sân khấu miễn cưỡng tìm chỗ ngồi, có người nào đó huých cậu một, thiếu chút nữa cậu đã làm rùm beng lên với người ta.
Hạ Như Họa vội vàng kéo cậu bỏ đi, nhỏ giọng xin lỗi những người xung quanh.
Lúc ngồi xuống Hạ Như Họa dần dần cảm thấy, buổi tối mà cô mong đợi chắc chắn có điểm gì đó không đúng, bởi vì nó không tuyệt vời như cô đã nghĩ.
Cô nghiêng mặt lén lút nhìn Ngụy Như Phong đang nhăn mày cáu kỉnh, có chút xa lạ, cũng có chút thất vọng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-no-giua-he-hoa-khai-ban-ha/2493009/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.