Liễu Như Trác qua đời lại vô cùng long trọng.
Cờ bay phấp phới, chuông ngân du dương. Hoa thơm và rượu được dọn trên bàn, trong đại sảnh tràn ngập khói thuốc.
Cùng với tiếng “khởi quan” là tiền giấy rơi xuống khắp nơi.
Thân là chủ mẫu, ta chỉ đưa tiễn đến đây thôi. Xoay người, đi qua hành lang dài bên ngoài Thương Vân Các, nhìn thấy Dung Trạm đang đứng chắp tay sau lưng.
“Đưa đi rồi?” Hắn biết rõ còn cố hỏi.
“Ừ, ta đang định đi nói lại với mẫu thân.”
Đang trò chuyện, tiếng cồng chiêng phía trước hành lang đột nhiên dừng lại, trong lúc huyên náo chỉ nghe thấy câu “Kiếp sau vẫn làm phu thê” vang lên, cùng với đó là âm thanh nghèn nghẹt kèm theo những tiếng la hét không ngừng.
Xuân Hương vội vàng chạy đến bên cạnh ta: “Có người tự sát trong quan tài, đúng vậy, chính là Lý Đại Quý đã trốn thoát vài ngày trước—” Sau đó vội vàng hành lễ với Dung Trạm: “Tướng quân.”
Trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn hiện lên vẻ kinh ngạc, đôi môi mỏng hơi hé ra nhưng hắn cũng không nói gì.
Ta đáp: “Tang lễ tiến hành như thường lệ.”
Tiếng nhạc và trống lại nổi lên.
Giữa tiếng cồng chiêng ồn ào, ta hỏi: “Tướng quân, chàng…”
“Không có việc gì.”
Ngỗ tác, người khám nghiệm t/hi t/hể cho biết Lý Đại Quý cũng mắc bệnh lậu. Xuân Hương nói rằng sợ làm bẩn mắt ta, nhưng ta nhất quyết muốn nhìn mặt hắn ta từ xa.
Người hầu lật lại cơ thể cứng ngắc của hắn ta lên, tôi nhìn thấy dáng vẻ uốn khúc của hắn ta. Hắn ta cũng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030469/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.