Có vẻ như cô ta thấy Thẩm Yến thích kiểu bị tán tỉnh, muốn học theo cách tôi trêu chọc Thẩm Yến lần trước nên đã duỗi dài chân dưới gầm bàn, đi câu chân Thẩm Yến.
Thẩm Yến nhìn lướt qua Chu Ngọc một cái.
Sau đó, anh ấy nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay tôi như cầu cứu.
Tôi đang cảm thấy vô cùng hối hận vì chuyện Thẩm Yến đeo khuyên lưỡi, thấy vậy liền dang rộng chân chặn lại bàn chân đang đưa tới của Chu Ngọc.
Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt không vui, tôi khiêu khích nhìn lại cô ta.
Tôi và Chu Ngọc qua lại, khiến cho bầu không khí dưới gầm bàn ăn như đang lâm trận.
Có một nam sinh trong câu lạc bộ nhìn mặt bàn với vẻ mặt nghi ngờ, kỳ lạ hỏi: "Có động đất không? Sao bàn lại rung lắc mạnh thế?"
Thẩm Yến khẽ ho một tiếng, khóe môi khẽ nhếch lên, rồi lại cố đè xuống, trở lại vẻ lạnh lùng, vô cảm như thường lệ.
Nhìn lên từ dưới gầm bàn, lúc này tôi mới nhận ra tay tôi và Thẩm Yến đã dính vào nhau từ lúc nãy, chân dính vào nhau, da thịt chạm vào nhau nóng rực như dòng điện bị trì hoãn nửa phút, đột ngột xâm nhập vào não, khiến tôi vội vàng rụt tay lại.
Nói thật, mặc dù tôi không thiếu đối tượng hẹn hò nhưng khác với Trần Viện, tôi quá coi trọng cảm giác, nên tiêu chuẩn luôn cao, dẫn đến việc ngoài vài đối tượng có thiện cảm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-hong-gai/3546492/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.