Mày cùng tao không phải cùng một đẳng cấp.
Đây là lời bình luận mỉa mai, ác độc nhất, khiến người ta khó tiếp nhận nhất kể từ khi Đao Giải Phẫu xuất đạo.
Còn có nhân quyền nữa không? Còn nói đạo lý nữa không? Còn để người khác sống nữa không? Hả.
Hắn phẫn nộ, oán hận gần như phát điên. Lửa giận trong lòng bùng cháy, nhiệt huyết dâng trào, muốn xông lên cùng hắn đại chiến 300 hiệp, sau đó chém hắn thành 300 khúc.
Nhưng hắn không làm như vậy.
Tỉnh táo. Phải tuyệt đối tỉnh táo.
Hắn biết người đàn ông này có tiền vốn để kiêu ngạo. Bọn chúng nghĩ rằng bọn chúng chặn đường chính là hai con dê, cừu vào miệng sói, sẽ có lộc ăn. Nhưng không ngờ đây chính là hai con mãnh hổ, đàn sói gặp hổ thì hy vọng chạy trốn có mấy thành?
Thổ Hành Tôn đã chết, là do chính tay hắn giết. Hắn tin tưởng đao pháp của mình. Hắn tin tưởng vào cảm giác giết người kia.
Hai gã đồng bọn khác cũng bị tên đầu trọc kia dây dưa. Nhìn tên đầu trọc ra tay nhanh như tia chớp, chỉ sợ hai người kia cũng dữ nhiều lành ít.
Đây là thời khắc nguy hiểm nhất, càng là lúc nguy hiểm thì càng phải tỉnh táo.
- Chúng mày là ai?
Đao Giải Phẫu hỏi.
Trước kia hắn chưa bao giờ hỏi câu này. Muốn giết cứ giết, biết tên của một người sắp chết để làm gì?
Bọn hắn không phải sát thủ chuyên nghiệp, uy danh của những người kia không thể trở thành huân chương cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-bao-thien-vuong/2016997/chuong-730.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.