Như lời của Jin nói về loài hoa anh thảo muộn, cứ đêm xuống, trong không gian yên tĩnh thì từng cánh hoa sẽ tỏa ra một thứ ánh sáng dìu dịu.
Tề Lãng ngồi trên giường, khuôn mặt vẫn còn vì kinh ngạc mà cứ nghệch ra trông thật ngốc nghếch. Cậu cầm trên tay trái là nhánh hoa anh thảo muộn mà người tên W gửi tặng, còn tay phải chính là hộp nhạc vào sinh nhật chín tuổi, cũng cùng một người tặng.
Nhìn chăm chú vào hai món quà kia, phác họa lại khuôn mặt nọ, nụ cười nọ khiến cho Tề Lãng nhíu mày.
Nếu như không phải cậu du học Mỹ cùng với Tề Ôn thì có lẽ là hai người vẫn còn liên lạc với nhau. Nhưng đến giờ cậu vẫn không hiểu lý do gì khi mà mình đã sang đến tận bên đây mà người kia vẫn còn có thể xuất hiện trước mặt cậu.
Ít nhất thì vào ngày hôm đó, người nọ đã suýt nữa đặt chân vào cuộc sống của cậu luôn rồi.
Đó là vào một ngày đầu thu, gió mát rượi thổi qua từng kẽ lá.
Tề Lãng nhập học ở một học viện nổi tiếng tên Ambassador. Những ngày học đầu tiên của cậu trôi qua một cách yên bình. Bản thân cậu cũng đã tự chỉnh đốn lại tính cách ngỗ nghịch của mình rồi.
Chẳng như hồi còn là đứa học sinh tiểu học, suốt ngày toàn lấy cớ để gây sự với bạn bè. Đến khi bị thầy giáo bắt được, cậu lại bảo là mình ra tay nghĩa hiệp, giúp bạn này bạn kia khỏi bị ăn hiếp.
Nhưng mà Tề Lãng quên rằng, Hoắc Kình anh là ai chứ? Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-anh-thao-muon/128966/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.