Xuân thần ở tiên đảo Bồng Lai, cách cung điện của Hồ Vương khá xa, Thái Bạch thiệt thòi phải đi nghìn dặm, vừa chạy vừa bay mới vượt qua cả vùng biển bao la đáp xuống trên đảo.
Tiên đảo Bồng Lai như kỳ danh, mây mù lượn lờ, không khi ẩm ướt mà tươi mát, bốn phía có chim quý chạy nhảy. Ở trên đảo có một ngọn núi, nằm chính giữa bị mây bao phủ, mây mù lúc dày lúc mỏng, dường như nhìn thấy một tòa cung điện ở sườn núi nhô ra.
Cảm giác thấy Hồ Vương rất chật vật, trên người dính máu Tô Tứ, tóc tai rối bù, thật sự không tốt khi gặp Xuân thần.
Lần này nói là đến trộm Tỏa Hồn Linh không bằng nói là đền cầu xin. Thực lực hắn và Xuân thần cách xa nhau, trộm chính là lấy trứng trọi đã, không bằng bỏ xuống kiêu ngạo mà đi cầu xin.
Hắn đến dòng suối nhỏ bên cạnh rửa mặt sạch sẽ, đem Thái Bạch thu xếp ở dưới chân núi, tự mình leo ngàn bậc thanh đi lên. Càng lên cao không khí càng lạnh, quần áo và da thịt giống như bị lấy mất chỉ còn lại xương cốt. Khí lạnh như bám vào xương hắn.
Thoát khỏi một đám mây mù, phía trước nhìn thấy rõ ràng hơn một chút, Hồ Vương thấy một cái lưng thẳng tắp quay về phía hắn. Nhìn bóng lưng thì thấy có vẻ tuổi không lớn lắm, hắn dừng lại, thi lễ nói: " Tại hạ là Vương của Hồ Tộc, Lưu Lam, đặc biệt đến đây cầu kiến Xuân Thần đại nhân, không biết các hạ có thể thông báo một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-vuong-don-dau/2382504/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.