“Tiểu thư! Không thể lỗ mãng được đâu!”
Vừa rời khỏi Thêu Y Ty, Viên Thành lại một lần nữa nắm lấy tay Khương Nhụy, hạ giọng vội vàng nói.
“Chuyện này nguy hiểm quá mức!”
Khương Nhụy nhìn hắn, ánh mắt lộ ra vài phần mơ hồ.
“Viên thúc, Vân Tiêu chết rồi.” Nàng khẽ nói.
Sự tình xảy đến quá đỗi đột ngột. Nàng bị gọi vào, đột nhiên thấy thi thể của Chu Vân Tiêu, lại đột nhiên được cho hay Chu Vân Tiêu từng hai ba lần mưu sát nàng, rồi lại đột nhiên được báo A Sanh mưu nghịch, cần phải cứu A Sanh…
Từ lúc bước vào đến lúc ra khỏi, dường như chỉ trong chớp mắt.
Tâm trí nàng từ hỗn loạn đến trống rỗng, trong đầu hoàn toàn trống không.
Chu Vân Tiêu đã chết.
Vị hôn phu của nàng, đã chết.
Người mà từ nhỏ đến lớn nàng vẫn cho rằng sẽ cùng mình sánh vai suốt đời, đã chết.
Khương Nhụy đưa tay lau nơi khóe mắt, vừa rồi nàng có khóc, nhưng có lẽ do tin tức kế tiếp quá mức kinh hoàng nên đã quên cả việc rơi lệ, giọt nước mắt kia cũng đã gần khô cạn.
Nàng lại đưa tay đặt lên ngực.
Vậy mà lại không đau đớn bằng lần trước, khi núp sau sơn môn Quốc Học viện, tận mắt chứng kiến Chu Vân Tiêu cùng nha hoàn kia – tức Dương Lạc bây giờ – cười cười nói nói, sóng vai lên xe rời đi.
“Viên thúc.” Nàng lẩm bẩm, “Thì ra, ta lại vô tình đến vậy sao?”
“Không phải vô tình.” Viên Thành đáp, “Là hắn đã muốn giết tiểu thư trước.”
Dứt lời, hắn nghiến răng đầy phẫn nộ.
“Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ve-cua-nang/5274140/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.