“Thực ra, trước kia ta đã có chút nghi hoặc.”
Chu Vân Tiêu lộ vẻ cảm khái.
“Nhưng nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông.”
“Vệ Thôi cũng như vậy.”
Trước mắt hắn dường như lại hiện lên ánh lửa bập bùng, cùng dáng vẻ ngồi bệt xuống đất của Vệ Thôi.
“Ta cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không tìm ra điểm mấu chốt.”
“Đời này của ta, Vệ Thôi, chưa từng hồ đồ đến vậy.”
“Sao ta lại có thể phạm sai lầm lớn đến thế, để Đặng Sơn đùa giỡn trong lòng bàn tay?”
“Rốt cuộc là sai ở đâu?”
“Ngày đêm ta không ngủ mà suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một chỗ.”
Vệ Thôi nhìn sang Chu Vân Tiêu.
“Khi Mạc tiểu hoàng tử biến mất, thì Dương tiểu thư và nha hoàn của nàng xuất hiện.”
“Mà khi Mạc tiểu hoàng tử xuất hiện, thì Dương tiểu thư cùng nha hoàn ấy, tất sẽ có một người biến mất.”
“Thế là ta liều mình mà nghĩ đến một khả năng—nếu Mạc tiểu hoàng tử chẳng phải hoàng tử, mà là công chúa thì sao?”
“Khi ý nghĩ này vừa lóe lên, mọi thứ bỗng nhiên sáng tỏ.”
“Rồi ta lại nghĩ đến chuyện, thuở ban đầu, người chúng ta cần điều tra chính là hộ vệ bên cạnh Dương tiểu thư.”
“Sau đó, hộ vệ biến mất, bên cạnh Dương tiểu thư lại nhiều thêm một nha hoàn.”
Ánh lửa lay động, trong tầm mắt Chu Vân Tiêu, khuôn mặt của Vệ Thôi dần trở nên méo mó…
“Phải rồi, Mạc tiểu hoàng tử căn bản không phải hoàng tử, mà là công chúa. Cũng bởi vậy mà ban đầu Triệu Đàm gần như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ve-cua-nang/5267410/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.