“Tam gia, bên ngoài vẫn còn rất nhiều người.”
Mã xa của Sài Uyên còn chưa tới gần Đại Lý Tự, đã bị thị vệ bên ngoài hạ giọng nhắc nhở.
Sài Uyên vén rèm xe lên, từ xa đã trông thấy đám người tụ tập trước cửa Đại Lý Tự.
Tuy Hoàng đế đã giam Nghi Xuân Hầu tại Đại Lý Tự, lệnh tra xét rõ ràng, nhưng đám văn sĩ học tử bất bình thay cho Lệ Huyên vẫn chưa tản đi, vẫn tụ tập xung quanh Đại Lý Tự, chỉ là không còn ồn ào như trước…
Nhưng nhiều người ngồi đó mà không gây náo động, lại càng khiến người ta bực bội.
Đám thư sinh chết tiệt này, ít nhất một nửa là đồng đảng của Lệ Huyên, đều đáng bị bắt hết.
Sài Uyên nghiến răng giận dữ, song nhớ tới lời dặn dò của Nghi Xuân Hầu, liền hạ mạnh rèm xe.
“Đi cửa bên.”
…
Trong Đại Lý Tự, Nghi Xuân Hầu vẫn ở trong gian phòng trước đây, không khí trong phòng vẫn nhẹ nhàng thoải mái.
Dù sao cái gọi là “giam giữ tra xét” kia, cũng chỉ là làm bộ làm dáng.
Là Hoàng đế cầu ông ta giúp trấn an dân chúng, tránh dẫn đến biến loạn mà thôi.
Tuy cái chết của Lệ Huyên khiến ông ta trở tay không kịp, nhưng ai là kẻ giết Lệ Huyên, ông ta rõ, Hoàng đế cũng rõ.
“Nói là vì báo thù cho mẫu thân, là bản năng của kẻ làm con, hắn không thể trách tội.” Sài Uyên cười lạnh, “Hắn không thể trách, liên quan gì tới phụ thân, sao có thể để người chịu uất ức này?”
“Vì không có bằng chứng.” Nghi Xuân Hầu vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ve-cua-nang/5158480/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.