Edit: Alex_____________
- Sao thầy chưa gặp em trong trường bao giờ nhỉ?
- Thưa thầy, em là học sinh mới chuyển đến. Thầy chưa dạy qua em.
- Vậy sao em biết thầy? Thích thầy à?
- Dạ vâng, thích thầy.
- Hôm nay chúng ta chơi một trò chơi mới nhé, được không?
- Em nghe thầy hết. Trong lòng em, thầy là người lợi hại nhất.
- Em biết cái sân thể dục đang sửa ở đằng sau trường không? Bịt mắt thầy lại, dẫn thầy đến đó.
- Thầy ơi, ở đó tối lắm, em sợ. Không đi có được không?
- Ầy, có thầy ở bên cạnh em mà. Đừng sợ, đừng sợ, bé cưng của thầy.
- Giờ đang là buổi tối mà, tại sao thầy lại phải bịt mắt?
- Ài, trên lớp thầy đã nói với các em rồi, phải yêu mến người tàn tật. Nếu không đích thân trải nghiệm một phen thì làm sao biết ánh sáng quý giá đến nhường nào?
- À, ra là thế. Thầy hay quá.
- Haha, từ từ, từ từ, đừng gấp. Chuyện vui vẻ còn ở đằng sau.
Hai bóng đen một lớn một nhỏ bước đi trong sân trường rộng thênh thang. Vầng trăng tàn màu máu móc trên đầu cây ngô đồng. Trời không sao, tối đen như mực, giơ tay không nhìn rõ năm ngón. Tiếng bước chân khiến một đám quạ đen giật mình bay lên, vỗ cánh lượn ngang đầu. Dưới ánh trăng, cánh quạ sẫm tối lờ mờ ánh lên màu máu.
Cái bóng cao cọ giày da trên đất cát, đang thử xem mặt đất chỗ đấy có bằng phẳng hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-tam-ly-toi-pham-toi-khong-the-tha/2630488/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.