Mặt đất vương đầy mảnh thủy tinh vỡ, mang theo tiếng gầm giận dữ, trong không gian ngầm rộng lớn như bá chủ duy nhất.
“Đám ăn hại chúng mày đang làm cái gì vậy hả? Tao trả cho chúng mày từng ấy tiền, vậy mà ngay cả một con đàn bà cũng trông không xong!” Phó Tu Hàn mặc sơ mi đen, cà vạt xám đung đưa theo từng cử động.
Đám đàn em chẳng ai dám ngẩng đầu. Lúc này mà ngước lên thì chẳng khác nào tìm đường chết.
Không khí căng đến cực điểm khiến Phó Tu Hàn chỉ còn biết đè nén cơn giận: “Thu dọn toàn bộ. Giao hàng đúng giờ. Bằng mọi cách!”
“Rõ!”
Đợi tất cả rời đi, nơi góc phòng vang lên giọng đều đều của một người: “Mấy kẻ anh bảo tôi xử lý, xử xong rồi. Tiền, nhớ chuyển vào.”
“Trương Thần, con mẹ nó, mày chọn đúng lúc để đòi tiền hả?”
Giọng Phó Tu Hàn đầy khó tin: “Rõ ràng tao nói Hạ Minh Dương chỉ là lá chắn, tuyệt đối không được động vào hắn. Kết quả thì sao? Tụi mày không nghe, giết người xong còn để cảnh sát lần theo đến tao. Giờ còn phải chạy trốn, chẳng lẽ quên ai nuôi mày bao năm nay…”
Sự hống hách vừa tuôn ra lập tức tắt ngóm khi cây kéo trong tay Trương Thần lấp loáng ánh thép.
Phó Tu Hàn nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm vào thứ đang khua qua lại trước mặt mình: “Biết rồi, sẽ chuyển.”
“Thế thì tốt.” Trương Thần đứng dậy, thản nhiên nói: “Cảnh sát đã lần ra thân phận của tao, tao lộ rồi. Phía sau mấy ông lớn cũng sẽ không để tao sống. Tao và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241321/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.