Khi Nhan Lăng Vân nhận được tập hồ sơ, cô mới hiểu được Phùng Tội đã làm bao nhiêu chuyện để nắm quyền kiểm soát nhà họ Phùng.
Những tập tài liệu này gần như được lưu lại từ khi Phùng Thiên Vận bắt đầu hành động, kéo dài suốt mười năm và giờ toàn bộ đã nằm trong tay cô.
Nhan Lăng Vân không có thời gian để xem từng cái một. Cô rút ngẫu nhiên mười tập, rồi kiểm tra qua phần dữ liệu cơ bản.
Trần Mộ cũng chạy đến giúp. Học theo cách làm của cô, anh dàn các tập hồ sơ ra trên bàn.
“Cô muốn tìm gì?”
“Trong hai cột bệnh cơ bản và bệnh đặc biệt ấy, đánh dấu lại toàn bộ những mô tả trùng nhau.”
Thương vụ này phục vụ cho những người quyền cao chức trọng, nên các yêu cầu rất khắt khe, loại hồ sơ như thế này là điều bắt buộc phải có. Nhưng giờ nó cũng cho Nhan Lăng Vân một cơ hội.
Cô gần như đọc lướt một lượt, rồi nhanh chóng chắt lọc ra vài từ khóa. “Anh xem này, trong phần ‘bệnh đặc biệt’ của tất cả những người này đều có vài chữ giống nhau: khiếm khuyết gen bẩm sinh.”
Trần Mộ cúi nhìn phần mình đang xem. “Không sai, bên tôi cũng có.”
“Phân phối thuốc theo mục tiêu (TDD) à?” Nhan Lăng Vân nhíu mày, nắm chặt hồ sơ trong tay. “Không đúng, không thể nào.”
Tất cả các trường hợp đều che giấu tên bệnh cụ thể. Cái gọi là ‘khiếm khuyết gen’ gây ra loại bệnh gì lại không hề đề cập.
Không có loại thuốc theo mục tiêu nào có thể chữa hết tất cả các loại khiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241304/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.