Trần Mộ nhìn quanh một lượt. Nếu lời ông lão kia nói là thật, thì Tiểu Lưu vừa thay xong quần áo ở đây. Sau khi bị quấy rầy như vậy, y sẽ không thể quay lại lấy bộ đồng phục lao công nữa.
Nhất định sẽ đi tìm một mục tiêu khác.
“Cảm ơn ông.”
Nói xong, Trần Mộ lập tức đến phòng quản lý công viên, rút thẻ cảnh sát ra trước mặt mọi người.
“Trong mấy ngày gần đây, có ai báo mất quần áo hoặc vật dụng gì trong công viên không?”
Mấy nhân viên quản lý công viên thấy anh xông vào, vừa mở miệng đã chìa thẻ ra thì đều ngẩn người.
Trần Mộ nâng cao giọng: “Tôi hỏi, trong ba ngày gần đây có ai mất đồ không, đặc biệt là quần áo!”
Sự nôn nóng xen lẫn phấn khích vì vừa chạm được manh mối khiến gương mặt anh trông có phần đáng sợ.
Một nhân viên quản lý run rẩy đáp: “Có… có ạ. Vài hôm trước có người báo mất một áo khoác, điện thoại và mấy thứ trong túi cũng không thấy đâu, tìm mãi không được.”
“Bị mất ở đâu? Áo khoác kiểu gì?”
“Ở…” Nhân viên đó ấp úng một chút, “Tôi dẫn anh đi xem thì hơn.”
Vừa đi, người này vừa mô tả sơ qua về áo khoác và chiếc điện thoại bị mất, lại vừa than phiền công việc của họ khó khăn, tội phạm thì ngày càng tinh vi, thật khó đề phòng.
Trần Mộ biết người này chỉ sợ anh đến điều tra nên đang cố “dọn đường” trước thôi.
“Tôi chỉ đến để tra án, những việc khác không thuộc phạm vi của tôi.”
Trần Mộ nói một cách thản nhiên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241291/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.