Trong lòng Phùng San San thấy bực bội. Cô biết ở bên nhà tang lễ, mẹ cô có người của mình, chỉ cần cô hơi nhúc nhích một chút, gần như không chuyện gì có thể qua được mắt bà.
Cho nên, cô nói thẳng ra, cũng tốt hơn là để mẹ cô sau này lại đến tìm rắc rối.
“Mẹ, chuyện này… dù sao chúng ta cũng phải có một cái kết thúc rõ ràng. Cha con chết như thế nào, mẹ phải cho con một lời giải thích chứ!”
Phùng San San đứng dưới nhà hét lên.
“Nếu không thì con thật sự sẽ nghĩ rằng…”
“Nghĩ rằng cái gì! Nghĩ rằng tao giết cái lão già chết tiệt đó chắc” Lữ Mai từ trong phòng lao ra, kéo chặt tấm choàng da trên vai. “Tao sống với ổng bao nhiêu năm rồi, nếu muốn ra tay b*p ch*t ổng thì sớm có cả đống cơ hội, cần gì phải đợi đến bây giờ?”
Ánh mắt Lữ Mai sắc lẹm như dao, nhìn chằm chằm về phía Phùng Tội.
“Có người, mới là kẻ nóng ruột nhất ấy!”
Phùng San San không nói gì, chỉ muốn nhân cơ hội này xem thử phản ứng của Phùng Tội ra sao.
Tờ di chúc kia đã được công bố trong nội bộ nhà họ Phùng: Phùng Tội được thừa kế 50% cổ phần trong công ty của Phùng Thiên Vận, cùng một khoản tiền mặt và bất động sản khổng lồ.
Số tiền ấy đủ khiến bất kỳ ai cũng phải phát điên.
Phùng Tội không nói gì, chỉ đứng ở cửa, cất giọng bình tĩnh: “San San, số tiền đó anh không định lấy. Đến lúc cần xử lý thế nào, em cứ quyết định đi…”
“Phùng San San!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241263/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.